80s toys - Atari. I still have
Trang 3 - Định mệnh - phumy12h.xtgem.com
Tên bài viết:

Định mệnh



Sài Gòn là nơi dừng chân cho cuộc sống có đúng hay không? Cô xa Hà Nội vì cuộc sống ở đó quá bon chen, con người sống chi li, tính toán. Cô ghét những ngày mưa rát cắt da, ghét mùi hoa sữa quá nồng, ghét cả tiếng xe cộ không ngớt đường phố Hà Nội. Rồi khi vào Sài Gòn, cô không dám hối hận, không dám phủ nhận điểm dừng chân cô muốn nó là cuối. Cô tự chỉ ra cho mình thấy điều mà Sài Gòn hơn Hà Nội, đó là con người. Phải rồi, con người ấy – cái con người sống ở nơi cô đã từng gắn bó, người đã để lại cho cô vết thương lòng không xóa được và có lẽ… cũng chính là lý do lớn nhất để cô ghét Hà Nội. Càng đúng hơn nữa để cô không thể nào chấp nhận Nam, vì Nam có đôi mắt giống người ấy, cả dáng vẻ và nét đào hoa hiện trên khuôn mặt hút hồn bao nhiêu người con gái.

Đôi khi vì quá yêu nên phải hận, bởi chỉ khi hận con người ta mới không thể yêu, khi hận con người ta mới nhớ được nỗi đau và tránh không để đau thêm lần nữa. Người ta nói thời gian là liều thuốc tốt nhất để chữa lành mọi vết thương, nhưng cũng chính thời gian là chiếc kim thêu nhỏ nằm trong túi áo, đâm dần dần sâu vào da thịt con người, khiến người ta nhớ mãi, đau mãi nỗi đau của quá khứ.


Như mọi hôm, tại Coco.

Hoàng mở cửa bước vào. Hôm nay không cần đợi đến đêm khuya để đón mưa, mưa từ ban chiều, từ lúc Hoàng vừa định rời thư viện để đến Coco.

- Hey! Chào. – Không để như hôm qua, anh chớp cơ hội vẫy tay ra hiệu cho Quyên biết mình đã đến.

- Anh đợi tôi chút nhé. Anh dùng gì nhỉ? – Cô đưa cho anh tấm menu rồi cầm cây bút đợi anh chọn.

- Kem café phủ socola đi!

- Ơ… ở đây không có. Chỉ có kem café hoặc kem tươi phủ socola thôi ạ.

- Thì cứ lấy cho tôi một ly kem café, sau đó ưu tiên cho tôi thêm một lớp socola. Người quen mà. – Hoàng nháy mắt với cô. Quyên nghĩ ngợi một lúc rồi gật đầu nhẹ.

10 phút sau, Quyên đến chỗ Hoàng ngồi cùng với ly kem như yêu cầu – kem café phủ socola. Cô đặt ly kem xuống và ngồi đối diện với anh.

- Cô không bận nữa sao?

- Tôi đã xin nghỉ 15 phút. Mà sao… - Cô nhìn anh vẻ ngạc nhiên – Anh lại không mặc áo mưa hay sao mà áo ướt thế kia?
Anh phủi phủi tay áo, đưa tay vuốt mái tóc cũng bị dính nước mưa cười cười.

- Hôm nay tôi cũng lại chỉ nhớ cái áo mưa của cô thôi, thế nên lúc đến đây, tôi sợ lại không trả được cái áo mưa vì làm ướt nên tôi chạy không luôn.

- Anh hay nhỉ?

- Hay gì cơ?

- Tôi đã nói không cần anh trả rồi mà. Nhưng anh cũng kì lạ nữa, tại sao cứ phải trả cho bằng được cái áo mưa, còn muốn ăn kem café phủ socola nữa, anh không thấy đắng sao?

- Tôi cũng không biết vì saomuốn trả áo mưa cho cô nữa. – Cô tròn mắt ngạc nhiên vì câu trả lời của anh. – Còn việc tôi muốn ăn kem café phủ socola, cũng bình thường mà, đây gọi là ăn có cá tính.
Cô cười vì câu trả lời trẻ con của anh. Anh nhìn cô cười, cơ thể anh như bị đóng băng cho đến khi ánh mắt cô ngạc nhiên nhìn anh, anh mới tự phá băng bằng một câu hỏi vu vơ:

- Nhưng sao trời mưa lạnh thế này mà nhiều người thích đi ăn kem nhỉ? Còn cái tên nữa, tại sao lại là Coco?

- Anh không thấy ở quán có cả đệm êm để ngồi và chăn để choàng vào người sao? Còn cả trà gừng nữa, tôi làm ở đây cũng vì thích phong cách của quán.

Anh “à” một tiếng dài tỏ vẻ hiểu những gì cô vừa nói. Hai người họ ngồi nói chuyện hết 15 phút, Quyên tiếp tục đi làm việc của mình, còn Hoàng vẫn cứ ngồi nhâm nhi trà gường và choàng thử chiếc chăn nhỏ lên người – “Ấm thiệt!” – Anh gật gù khẽ tự thầm.

20h tối, mưa không còn rơi. Quán nhỏ nằm trên con đường vắng, ít xe cộ đi lại nên bên ngoài yên tĩnh. Hoàng đứng dậy ra về, tay nhẹ bẫng, nhưng sao lòng anh có gì đó nằng nặng, như kiểu đã làm đứt mất một mảnh ký ức ngắn, muốn quay lại tìm cũng không được. Anh vòng xe qua những con đường lớn, người vẫn đi đông, có lẽ vì hôm nay trời không mưa, mọi người ra đường nhiều hơn để bù lại bao ngày ngồi ở nhà ngắm mưa. Mùi thức ăn đồ nướng, chiên tỏa ra từ các nhà hàng, anh lại thèm quay lại nơi bình yên lúc nãy. Và rồi anh quay xe, về nơi anh muốn đến.

- Ơ, sao anh quay lại đây? Anh quên gì à?

- Không phải, tôi không quên gì hết, tôi chỉ muốn ăn kem và uống trà gừng thôi.

- Nhưng đã gần 10h rồi, quán sắp đóng cửa rồi.

- Thì bao giờ quán đóng cửa, tôi về.

- Tùy anh vậy.

Cô quay đi, bỏ lại chút hụt hẫng cho người con trai đến quán vì kem và trà gừng. Thật hay là điều gì càng cho con người ta cảm giác kỳ lạ thì lại càng khiến con người ta muốn theo đuổi. Giống như cái ngành khảo cổ học mà Hoàng đang học, có rất nhiều điều lạ mà anh muốn khám phá, có lẽ vì muốn khám phá mà anh đã thử xem nếu vị đắng của café hòa cùng vị đắng của socola sẽ như thế nào.

Tên bài:Định mệnh
Ngày đăng:2015-03-06
Người đăng:Nguyễn quốc tú
Cùng bài viết
Truyện Tình yêu - Người Yêu Của Tôi Là Sao Chổi!
Mối Tình Đầu
Khi tình yêu gõ cửa
Kế hoạch... cưa trai
Hạnh phúc nơi đâu
123456»