XtGem Forum catalog
Trang 3 - Dành Cho Những Trái Tim FA Full - GT40 - phumy12h.xtgem.com


Xong công hết việc nó đẩy máy về phía bé “Này!”. Bé chẳng để ý chỉ cảm ơn rồi xuýt xoa với nó khen anh này đẹp trai, nhìn đàn ông các thứ. Nó bỗng nhiên bực, mặt hằm hằm chẳng nói chẳng rằng. Bé hỏi nó sao không nói gì. Nó gắt “đang bực đứa bạn mượn tiền hoài chưa trả! Tiên sư cái thằng!” câu văng tục bỗng nhiên nhảy ra khỏi mồm nó. Bé giật mình nhìn nó rồi quay lên trên, bỏ nó với đám mây điện tích sấm chớp đùng đùng lơ lửng trên đầu. Nó biết mình đã sai, định khều bé xin lỗi nhưng nghĩ sao lại thôi. Tiết sau nó chuyển khỏi chỗ dưới bé xuống cuỗi lớp.


Giờ thì mỗi lần đi học nó đều mong lão đúp học không đến lớp, đâm xe, tai nạn hay gì gì đấy cũng được, mặc kệ có cho rằng đầu óc nó tàn độc. Nhìn sang bé thỉnh thoảng thấy bé còn quay sang nhìn trộm lão nữa. Không sao tập trung mà học được, mọi thứ đảo lộn. Nó ích kỷ! chỉ muốn bé là của riêng mình thôi. Nghĩ quẩn một là nó nghỉ học để đỡ chướng tai gai mắt, hai là lão kia không đến lớp. Nhưng trường hợp thứ hai sao mà xảy ra được. Nó buồn, lại đem kể với thằng bạn. Thằng bạn bảo nó “mày thích em thật rồi, chủ động mà tấn công đi thôi”. Nó nghe từ “tấn công” mà ù ù như thợ vắt sữa bò đặc cách lên sửa…máy bay chiến đấu chẳng biết cái mô tê gì. Nó thật thà“đã yêu ai bao giờ đâu mà biết tấn công thế nào?” Thằng bạn ngán ngẩm “mày phải thế này! Thế này! Rồi thế này nữa… bla bla bla, đã hiểu chưa?” Ngồi nghe một lúc chóng mặt quá nó gật bừa “ừ, ừ ừ…”


Những hôm sau đến lớp nó xếp bảng đứng vào gần bé, vừa đứng nói chuyện vừa vẽ. Hai người còn trêu đùa nhau nữa, thằng bạn bảo “nhất cự ly nhì khỏa cách, cứ sát lại gần gũi cho tao” không nghe nó thì cũng chẳng biết nghe ai đành chỉ đâu đánh đó vậy. Mong là mọi chuyện suôn sẻ. Bé vẫn vô tư như bạn bè bình thường, cuối buổi nó gom cả bảng màu, xô rửa bút của nó và bé mang đi rửa. Bé kêu”để đó tớ làm cho!”, ”không cái này bẩn, ấy cất giúp tớ bảng với giá vẽ đi là được”- nó ngăn.


Cuối buổi thằng bạn khều “sao rồi?ghi điểm ga lăng chưa?”. Nó đờ đẫn vì đứng lâu trả lời qua quắt “chắc là rồi”.

Mày còn lợi hơn gã kia là thỉnh thoảng được chở bé đi học đó, tận dụng cơ hội đi. Cạnh tranh công bằng có tao chỉ không phải lo! Nó gật gật nhưng trong lòng vẫn rối lắm.


*****


Lớp nó tổ chức đi công viên nước chơi mấy ngày nắng ^^. Trời phả nhiệt ghê quá, y như có bao nhiêu gió tây kéo nhau về Hà Nội chơi hết cả. Thằng lớp trưởng kì kèo “mày có đi không? Đóng tiền đi!”. Tiền thì nó không thiếu, nhưng đang đợi một người xem có đi không, chứ công viên nước nó đi tràn ra cả ngoài đầu ngón chân ngón tay rồi, đi nữa làm chi cho mệt. Thằng lớp trưởng vẫn đon đả “quyết nhanh lên ông ơi! Sập mẹ nó cả kế hoạch của người ta bây giờ!”nó tặc lưỡi “thôi đợi”. Thế mà may mắn bé cũng đi, nó nhanh nhảu đóng tiền nhận thêm khuyến mãi cằn nhằn tội nộp sát ngày. Kệ! đang vui muốn chởi sao cũng được ^^.


Đêm trước ngày đi nó vào chat với bé, “mai cần thì tớ qua đón nghen”- nó đề nghị. “Thôi không cần đâu, tớ có xe rồi” bé gõ lại kèm theo cái icon mặt có trái tim ra điều cảm ơn. Nó chưng hửng ừ bừa chat thêm vài câu nữa rồi ẩn nick giả vờ out đi ra ngoài. Bé vẫn chào nó một cách thân mật. Nó thoáng buồn, thằng bạn buzz cửa sổ xài tục ngữ sành điệu như cha ông ngàn đời “dục tốc bất đạt”. Nó bóp trán “ừ thì từ từ, kệ cho khoai nhừ toét”.


Hôm sau nó phóng xe ra cổng trường đợi cả lớp rồi đi. Cả lớp đông đủ nhưng thiếu bé, thằng lớp trưởng lại quàu quạu rút máy ra gọi. Bé bảo ngủ quên, tí sẽ đến sau mọi người đi trước đi, ngày nghỉ mà. Nó lẩm bẩm “con gái gì mà…”


Tới nơi rồi, cả lớp vào hết còn mỗi thằng lớp trưởng, nó lại gào thét chẳng đến để nó còn vào bơi gì cả. Vé thì phải đưa không thì có mà vào bằng…niềm tin. Nó kêu thằng lớp trưởng đưa hai vé nó giữ đứng cổng cho, cứ vào trước đi, vào nó cũng không bơi đâu nên đứng sẽ đứng chờ. Được thể cu cậu cười hềnh hệch khen thằng này tinh thần vì tập thể thế là tốt, rồi tót vào trong mất nhanh hơn cả giải phóng năng lượng hạt nhân.


Nó bần thần đứng chờ ngoài cổng, tiện thể cũng an ủi bản thân tắm nắng luôn cho đỡ còi xương. Mười phút, rồi hai mươi phút vẫn chẳng thấy bé đâu, tính nhấc máy lên gọi mà sợ bé đi đường phải nghe, loạng choạng rồi tai nạn thế là nó lại đút máy vào túi. Nói thế thôi chắc do sợ cước cao cào thẻ mệt lắm, mòn hết cả móng tay. Chịu khó ngồi đợi thì trời thương trai có công, điện thoại vừa chạm đáy túi thì bé đã thấp thoáng ở cổng. Nó đưa tay vẫy vẫy ra hiệu như chết đuối, mà đúng là chết đuối vớ được cọc. Đon đả dắt xe vào gửi hộ, nó trách sao đến muộn thế. Bé cười bảo ngày nghỉ nên thức đêm quá tay, ngủ vượt xà ngang tới nửa sáng. Nó định pha vài câu hài hài trêu lại, mà vốn liếng từ vựng bay đi đâu hết cả đành thôi, ăn nói thiếu mắm thiếu muối thì người ta cười cho hỏng mặt. Thôi thì im lặng là vàng hệt như lời người xưa răn dạy.

Tên bài:Dành Cho Những Trái Tim FA Full - GT40
Ngày đăng:2014-10-08
Người đăng:Nguyễn quốc tú
Cùng bài viết
Truyện Tình yêu - Người Yêu Của Tôi Là Sao Chổi!
Mối Tình Đầu
Khi tình yêu gõ cửa
Kế hoạch... cưa trai
Hạnh phúc nơi đâu
123456»