Đi hoài, nó thấy một anh chàng đang đứng cạnh giá vẽ…nhìn chăm chú vào một khoảng không xa lắm…vô thức nó đưa tay lên bấm máy…chàng trai cao, mặc chiếc sơ mi trắng nhưng nhìn không giản dị mà lại rất phong cách, nụ cười của hắn có nét gì ngạo mạn khó nói rõ được, lần đầu gặp nó đã nghĩ thế nhưng không rõ tại sao…nắng chiều nhẹ chiếu lên chiếc khuyên tai đá xanh tạo ra 1 tia sáng đập vào mắt nó…trong khoảnh khắc ấy nó thấy chàng trai đó vừa gần gũi vừa xa lạ…một cảm giác lần đầu tiên cảm nhận được…
Bất chợt hắn quay lại:
- Phí người mẫu tính thế bào hả nhóc?
- Anh nói gì?
- Chẳng phải tôi làm người mẫu cho em từ bấy tới giờ sao?
- Phí anh nhìn tôi…coi như hòa nhá…
- Sao kỳ thế? Tôi nhìn em?
- Thế sao anh biết tôi chụp hình anh?
- Uh ha…tại sao nhỉ?
Anh ta lại cười nụ cười có thể làm tan đi tất cả cảnh vật xung quanh…Hắn rất đẹp trai…có thể là người mẫu chăng?
- tôi sẽ gửi tặng anh bức ảnh…anh để địa chỉ cho tôi…
Trời đang nói gì thế này…tự dưng xin địa chỉ…có phải không vậy Gia Hân…
- Em định xin địa chỉ của tôi hả…lý do này không thuyết phục cho lắm…
- Oh, nếu anh nghĩ thế…xin lỗi, đừng nói tôi không trả công cho anh…tạm biệt…
Nhìn theo bóng dáng cô gái đi xa dần…Tùng Quân khẽ cười…lâu lắm rồi cậu không gặp người nào thú vị như thế…
Cúi xuống nhặt thứ cô bé đã đánh rơi…cậu không vội vàng gọi cô bé lại mà chậm dãi nhìn… “Thẻ sinh viên…đại học mỹ thuật…Trần Gia Hân…lớp…”
Lại một nụ cười nữa…có chăng trên đời tồn tại một thứ là duyên phận?
Về đến nhà, nó cất đồ rồi chạy xuống bếp nấu cơm…Nó vui vẻ hát theo tiếng nhạc…Mà không ngờ mình đang hát…
- Con gái có gì vui thế?
- A, mẹ về…có gì đâu mẹ…
- Mẹ thấy có bao giờ con hát như vậy đâu…đi học vui không con?
- Vui mẹ ạ…Con nấu cơm xong rồi mẹ thay đồ để ăn cơm…
Dọn dẹp xong nó vội rút lên phòng…lấy sách vở ra đọc trước…nó lại nhớ về người đã gặp lúc chiều…một con người khá khó hiểu…anh ta cao ngạo nhưng lại có vẻ trẻ con, đứng đắn như ng lại hơi nhí nhố…chẳng biết phải hiểu anh ta là người thế nào…ủa, mà sao mình lại để ý tới tên đó chứ?
***
Có phải là duyên số?
Một ngày mới lại bắt đầu, mùa đông trời lạnh để chui ra khỏi chăn ấm là cả một vấn đề…nhưng giờ học không cho phép nó chậm trễ…vội vàng thức dậy, vệ sinh cá nhân rồi tới trường…
Hôm nay nhỏ Hạnh không có giờ học, nó tới một mình, cũng hơi sớm…nó ngồi xuống một chiếc ghế đá, mơ màng nhìn xung quanh…mọi vật hình như chưa thức giấc…trời sao yên bình quá…giá như lúc nào không gian cũng như thế này…
Bước vào lớp, mọi người cũng tới khá đông…tiết học bắt đầu, gác bỏ mọi suy nghĩ nó chăm chú học…
Gia Hân…có lẽ là một con người đặc biệt, lạnh lùng nhưng lại khá mơ mộng…Nhiều tài lẻ nhưng ít ai biết được…và nhiều người có thể nghĩ nó là mọt sách…Nó thường giấu mình khá kỹ, bản thân nhiều tính cách…nhiều khi người ta không biết đâu mới đích thực là một Gia Hân?
Đang giờ ra chơi nó chợt thấy mấy bạn nữ chạy vội ra ngoài, tiếng hò reo náo nhiệt…Nó nhếch môi cười, nó chẳng lạ gì mấy cô nữ sinh chắc là một anh chàng hotboy nào đó…
- Gia Hân có người gặp bạn
Cậu lớp trưởng thông báo
- Gặp mình ak?
- uh
- cảm ơn…
NÓ bước ra thì gặp lại nụ cười ấy, nó thản nhiên gương mặt chẳng biểu lộ chút cảm xúc:
- Anh tìm tôi?
- Chẳng lẽ còn 1 Gia Hân khác?
- Có chuyện gì sao?
- Tôi đến lấy tấm ảnh em đã hứa!
- Xin lỗi, vì anh không nói sẽ nhận nên tôi không mang theo…
- Uh, tôi nghĩ có thứ em muốn nhận đấy…
Tùng Quân giơ tấm thẻ sinh viên đọc mấy thông tin trên đó.Nó vẫn bình thản:
- Anh muốn trả tôi, vậy thì cám ơn…
Nó đưa tay cướp lấy nhưng đã bị Tùng Quân giữ lại…